Sunday, March 30, 2014

Máy bộ đàm tìm tài liệu ở đâu

Máy bộ đàm tìm tài liệu ở đâu

Em cần tài liệu về máy bộ đàm nhưng tìm khắp nơi mà không thấy có. Thật sự đáng ngạc nhiên trong thời đại công nghệ thông tin, mạng internet phủ khắp nơi mà không thể tìm thấy những tài liệu tưởng như đơn giản như thế này.

Máy bộ đàm đã và đang là một thiết bị liên lạc phổ biến và dần chứng tỏ sự quan trọng trong cuộc sống thường ngày. Hãy thử tưởng tượng một nhóm bảo vệ có nhiệm vụ bảo vệ một kho hàng rộng 20 ha, họ có 9 người chia 3 ca 8h/ngày, mỗi nhóm 3 người một ca. Nếu không có các thiết bị hỗ trợ như ống nhòm, máy bộ đàm, camera an ninh, ... và các dụng cụ hỗ trợ khác thì họ có đảm bảo an toàn cho kho hàng được không?

Chỉ cần một nhóm trộm 3-4 tên, một tên dùng ống nhòm quan sát và thông báo qua máy bộ đàm cho đồng bọn vào ăn trộm. Tin chắc kho hàng sẽ không giữ được an toàn.

Nhưng nếu nhóm bảo vệ được trang bị đầy đủ ống nhòmống nhòm đêmmáy bộ đàm cầm tay được cung cấp bởi nơi bán máy bộ đàm chính hãng www.tinduc.vn/may-bo-dam/ thì tình hình đã khác hẳn. Chỉ cần một bảo vệ trên tháp dùng ống nhòm quan sát, đặc biệt là ống nhòm đêm đã hạn chế bọn trộm rất nhiều. Nhóm bảo vệ sẽ hỗ trợ, phối hợp tốt khi có sự cố xảy ra nhờ có máy bộ đàm giúp họ liên lạc ngay lập tức, giữ cho họ có thể liên lạc với nhau trong nhiều giờ.

Thế thì tại sao trên mạng internet lại thiếu thông tin về máy bộ đàm và ống nhòm đến thế? Có lẽ vì trên thị trường có rất nhiều loại ống nhómmáy bộ đàmmáy bộ đàm cầm tay nhưng lại rất thiếu nhà  cung cấp thiết bị chính hãng, bảo hành dài hạn, giá cả phải chăng nên tính phổ biến chưa cao?

Monday, March 24, 2014

Máy bộ đàm (UHF/VHF) gồm có những phụ kiện gì

Máy bộ đàm có những phụ kiện:
1. Pin 
Có ba loại pin hóa học chủ yếu: nickel cadmium (Ni-Cd), nickel metal hydride (Ni-MH) và Lithium-Ion (Li-Ion). Nickel cadmium là pin hóa học lâu đời nhất. Dung lượng của mỗi loại pin được đo bằng mAh.

Pin Ni-Cd là lớn hơn và nặng hơn các loại khác và có xu hướng phát triển "hiệu ứng nhớ". Pin Ni-MH có xu hướng không phát triển "hiệu ứng nhớ". Pin Ni-MH hơi nhẹ, nhỏ gọn hơn Ni-Cd. Những pin này ít chịu sự quá sạc và có tuổi thọ 1-2 năm.


"Hiệu ứng nhớ" xảy ra khi pin được sạc lại trước khi nó được xả hoàn toàn. Pin ghi nhớ một  phần nhỏ hơn này và điều chỉnh để chấp nhận số lượng này như là một lần sạc đầy đủ. "Hiệu ứng nhớ" có thể được giảm bớt hoặc loại trừ bằng cách thường xuyên xả pin hết hoàn toàn.

Pin Li-Ion là nhẹ nhất, gọn nhất, không phát triển bất kỳ "hiệu ứng nhớ" nào và chi phí cao nhất cho mỗi mAh. Pin Li-Ion có một số lần sạc cụ thể mà chúng có khả năng tiếp nhận phụ thuộc vào nhà sản xuất và thiết kế. Một khi pin đã đủ số lần sạc cụ thể nó sẽ không chấp nhận sạc tiếp. Pin Li-Ion cũng cần một bộ sạc cao cấp hơn có nghĩa là thường có khả năng nạp pin trong một vài giờ chứ không phải là bộ sạc truyền thống qua đêm.

 
Tiêu chuẩn của ngành công nghiệp để đo chu kỳ làm việc là "5 - 5 - 90". Đây là giả định bạn nói chuyện 5% thời gian, nghe 5% thời gian và ở chế độ chờ 90% thời gian. Chu kỳ làm việc sẽ đánh giá dung lượng của pin và tỷ lệ tiêu hao của máy bộ đàm.

2. Trạm sạc pin

Ngoài bộ sạc kèm theo máy, nhà sản xuất còn cung cấp bộ sạc có thể sạc đến 6 máy cùng lúc được gọi là Trạm sạc. Trạm sạc sẽ có một nút bấm để xả hết pin hoàn toàn dùng khi sạc pin loại Ni-Cd và Ni-MH. Quá trình xả hoàn toàn và nạp lại được gọi là "conditioning" và có thể làm tăng thêm tuổi thọ pin .


3. Ăng ten

Ăng ten được thiết kế để gửi và nhận các tín hiệu vô tuyến. Khi ăng ten đang nhận nó chuyển đổi sóng điện từ thành dòng điện tần số radio. Khi ăng ten đang gửi nó chuyển đổi dòng điện tần số vô tuyến thành sóng vô tuyến điện. 

4. Tổ hợp Loa-Micro (Speaker microphone)

Tổ hợp Loa-micro có các kiểu và kích cỡ khác nhau một đầu cắm vào cổng âm thanh của bộ đàm và tổ hợp kẹp vào cổ áo, túi áo hoặc trên cầu vai của người sử dụng. Loại này được gọi là tổ hợp mic-loa kiểu cầu vai, cho phép người dùng gọi mà không cần lấy máy ra khỏi thắt lưng của họ. Tổ hợp micro-loa đưa âm thanh đến gần tai của người sử dụng hơn trong môi trường ồn ào. 

Một số bộ đàm có tính năng kích hoạt bằng giọng nói (VOX). Khi bật chức năng này, bộ đàm trở nên nhạy với âm thanh và mở hoặc phát sóng mà không cần nhấn phím PTT. 


5. Tai nghe

Sử dụng tổ hợp Loa-micro khi bạn cần Âm lượng lớn.

Sử dụng tai nghe áp sát hoặc nằm khít trong ống tai trong những môi trường ồn ào và không muốn những người xung quanh nghe thấy.

Nơi bán máy bộ đàm chính hãng: 
Công ty TNHH Tín Đức
Địa chỉ: Số 2, Ngõ 36, Đường Nguyên Hồng, Quận Đống Đa, Hà Nội, Việt Nam
Điện thoại: (84-04) 37735884 - Fax: (84-04) 37735891
Email: tdcmail@hn.vnn.vn
Liên hệ (ngoài giờ hành chính): 0983 239 623 - 0913 222 224 

Tuesday, March 18, 2014

Phải dùng ống nhòm nhìn biển báo giao thông

Phải dùng ống nhòm nhìn biển báo giao thông

Khi các tấm biển báo giao thông đặt quá xa, che khuất bởi lá cây, vị trí đặt biển báo không hợp lý thì lúc đó người tham gia giao thông phải dùng ống nhòm, thậm chí là ống nhòm hồng ngoại, ống nhòm đêm mới có thể nhìn thấy rõ các biển báo vừa xa vừa khuất.

Theo quan sát của PV Lao Động tại ngã tư đường Thái Hà – Yên Lãng, các phương tiện lưu thông từ Thái Hà rẽ trái sang Hoàng Cầu đều bị vi phạm luật giao thông. Một thực tế cho thấy, việc vi phạm luật giao thông ở đây xuất phát từ việc đặt biển báo giao thông cấm rẽ trái không phù hợp, bất cập. Biển báo cấm rẽ trái lại được đặt bên phải tít bên kia chỗ dải phân cách ở đoạn đường mới, khiến các phương tiện đi từ Thái Hà về phải dùng ong nhom mới nhìn được.
Những trường hợp khi “không nhòm” thấy biển báo khi rẽ sang đường bị vi phạm giao thông mà bị các đồng chí cảnh sát giao thông yêu cầu dừng lại để xử lý thì vô cùng bức xúc.

Có lẽ nào việc dùng ống nhòm khi tham gia giao thông tại Hà Nội nói riêng và Việt Nam nói chung lại có thể trở thành một nét văn hóa?

Mọi thiết bị định vị không dò tìm được MH 370?

Mọi thiết bị định vị không dò tìm được MH 370?

Nhiều người đặt dấu hỏi tại sao chuyến bay MH370 của Hãng hàng không Malaysia Airlines lại biến mất khỏi bản đồ như câu chuyện tàng hình trong cổ tích, giữa tất cả những công nghệ, máy định vị và dò tìm tinh vi hiện đại.
ADS-B
Hệ thống định vị các chuyến bay thứ ba là ADS-B, một bộ phát tự động, phụ thuộc. ADS-B dựa vào sóng vô tuyến truyền đi từ một bộ phát tín hiệu khác trên máy bay, không phải trong buồng lái của phi công mà gắn phía dưới máy bay và được phi công kiểm soát từ xa.
Máy phát tín hiệu ADS-B gửi đi các sóng radio bao gồm mọi loại thông tin về chiếc máy bay, bao gồm dữ liệu GPS về vị trí máy bay, số hiệu chuyến bay, tốc độ, độ cao và độ dốc của chiếc máy bay, cho thấy nó có đang tăng hay giảm độ cao. Bất kỳ ai cũng có thể nhận các sóng vô tuyến này sử dụng các thiết bị thu sóng rẻ tiền giống như thiết bị thu sóng radio ở các máy thu thanh, Robertsson nói. “Với ADS-B, bạn nhận được nhiều thông tin hơn hẳn với chi phí thấp hơn hẳn (so với hệ thống rađa phụ)” - ông nói.
Biểu đồ cho thấy hệ thống ADS-B theo dõi các máy bay sử dụng tín hiệu gửi từ các vệ tinh GPS và các thiết bị phát tín hiệu trên máy bay để xác định các thông tin như địa điểm, tốc độ, số hiệu của chiếc máy bay xuống thiết bị nhận tín hiệu dưới mặt đất - Ảnh: Flightradar24.com
Nhưng dù công nghệ này đã ra đời được tám năm và hầu hết nhà sản xuất máy bay lớn đều trang bị cho máy bay của họ máy phát tín hiệu ADS-B, đó vẫn chưa phải là quy tắc chung trong kiểm soát không lưu, một phần vì theo lời Robertsson, phải mất nhiều năm để ngành hàng không chấp nhận một công nghệ mới trong việc đảm bảo an toàn.
“Úc là nước đầu tiên sử dụng hệ thống ADS-B trên cả nước từ tháng 12 năm ngoái - Robertsson nói - Bất cứ thay đổi nào trong ngành hàng không sẽ mất một thời gian rất dài”. ADS-B cũng được sử dụng ở một số vùng tại Mỹ như Alaska và vịnh Mexico cũng như ở Trung Đông, và sẽ dần trở thành một tiêu chuẩn toàn cầu.

Máy bộ đàm là thiết bị bắt buộc CSGT phải sử dụng

Máy bộ đàm là thiết bị bắt buộc CSGT phải sử dụng

Các Cảnh sát giao thông tỉnh Tây Ninh bắt buộc chỉ sử dụng máy bộ đàm trong khi công tác. Tất cả các thiết bị liên lạc khác như điện thoại di động sẽ bị cấm sử dụng.

Quyết định này của Công an tỉnh Tây Ninh, theo ông Mừng, là để phòng ngừa tiêu cực trong công tác tuần tra, kiểm soát, xử lý vi phạm không chỉ đối với lực lượng CSGT mà có cả các lực lượng phối hợp khác.
“Đối với các cán bộ, chiến sỹ vi phạm, nếu bị phát hiện sẽ bị hạ bậc xếp loại lao động (không hoàn thành nhiệm vụ). Nếu cố tình không thực hiện quy định sẽ bị khiển trách, cảnh cáo, điều chuyển công tác hoặc đưa ra khỏi lực lượng CSGT vì không chấp hành mệnh lệnh của cấp trên” - Thiếu tá Mừng nói.
Cũng theo Thiếu tá Mừng, từ khi thực hiện quy định CSGT nói không với điện thoại đến nay, chưa có trường hợp nào bị phát hiện cố tình vi phạm và bị xử lý kỷ luật. Nhờ ít bị tác động, ảnh hưởng bởi những cuộc điện thoại cầm tay từ bên ngoài nên anh em giảm được áp lực và tập trung công tác, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Trung úy Nguyễn Minh Hòa - Tổ trưởng Tổ CSGT đang làm nhiệm vụ trên đường 30/4 (TP Tây Ninh) cho biết, không mang điện thoại, anh em cũng bớt bị phiền hà bởi những cú điện thoại từ bên ngoài nhằm can thiệp, xin xỏ. Mọi việc cần trao đổi, xin ý kiến chỉ đạo đều liên lạc với cấp trên qua bán máy bộ đàm . “Thời gian đầu, do thói quen nên anh em gặp một số khó khăn khi cần chi viện lực lượng hỗ trợ, nhưng vấn đề đó đã nhanh chóng được khắc phục. Nhờ không dùng điện thoại, cán bộ, chiến sỹ chuyên tâm vào công việc và giải quyết tình huống phát sinh nhanh hơn, chính xác hơn” - Trung tá Hòa nhận định.
Trung tá Nguyễn Minh Hiếu - Đội trưởng Đội CSGT Tuần tra, PC67 Tây Ninh cho hay: “Ngay cả tình huống người thân trong gia đình cán bộ, chiến sỹ làm nhiệm vụ có việc gấp hệ trọng, lãnh đạo Công an tỉnh và Phòng cũng đã lường trước. Vì vậy, mỗi gia đình cán bộ, chiến sỹ đều được cung cấp số của trực ban để liên lạc khi thấy thực sự cần thiết”.

Tuesday, March 11, 2014

Ống nhòm rượu vang

Mấy hôm nay thấy Phố buồn ghê, thôi thì bỏ rượu ra uống vậy. Nhớ hồi Tết tây, thấy anh Thịnh Old và bác Vodka bàn luận về rượu, ngứa ngáy muốn tham gia nhưng lúc đó “thằng đầu trọc” của mình (theo lời anh Hàn Thư Sinh thôi!) ko chịu làm việc, thôi thì các bác nói, em làm (tức là em uống) . Giờ rỗi rãi viết lan man về rượu. (Hôm trước nói về chuyện sắc rồi, giờ quay qua tửu ) Toàn là em cóp nhặt ở các chỗ ra, chứ kinh nghiệm bản thân thì ko có mấy đâu nhá. Hi vọng cuối năm, cùng các bác “nâng lên đặt xuống” online thế này cũng hứng thú. Đó gọi là lan man thì rất là dài, bác nào đọc, chuẩn bị thời gian và kiên nhẫn.

Nếu các bác để ý, thì tất cả các nền văn minh trên thế giới đều gắn liền với rượu. (Hình như trừ nền văn minh của người da đỏ - và 1 trong những nguyên nhân khiến họ bị diệt vong, hoặc bị thực dân da trắng lấn áp là thứ “nước lửa” ). Và về mặt khoa học, thì rượu là thành phần tối quan trọng trong cơ thể người. Thiếu nó thì cơ thể ko thể hoạt động bình thường.
Người ta tranh cãi xem con người biết làm ra lửa, biết dùng đồ đá, đồng , sắt từ bao giờ nhưng ai cũng đồng ý rằng 1 trong những thứ con người biết làm đầu tiên là...men rượu. Có 1 giả thuyết nửa đùa nửa thật rằng giống khỉ tiến hoá thành người nhờ...rượu. Thời xa xưa, trong rừng có 1 cái hố, chứa đầy các loại hoa quả rông. Dưới ảnh hưởng của nhiệt độ, chỗ hoa quả đó dần dần lên men. Lũ khỉ đói khát chạy qua, chén đẫy chỗ “rượu nếp” đó và...phê-ing (kiểu của Thịnh Old). Quá đó, lũ khỉ suốt ngày đi tìm, và chén các loại quả lên men đó, rồi phải tự tìm cách “thúc đẩy” quá trình lên men cho hoa quả. Và “hiệu ứng phô” là chúng tìm ra lửa, và...trở nên thông minh. Tóm lại là thành người... Cái này có chứng minh khoa học hẳn hoi, có những giống thổ dân, còn chưa biết dùng lửa ở châu úc và Phi, cũng đã biết làm ra rượu. Họ nhai bằng miệng, ép bằng đá các loại hoa quả, đổ nước vào vỏ dừa rồi ngồi chờ ...uống rượu.

Nhưng phải chờ đến thế kỉ thứ 6-7 con người mới biết làm ra rượu. Và lại nhờ công của người... Ả Rập. Vâng, chính ngưêi Ả Rập, tuy hiện nay nhiều nước Ả cấm uống rượu. Và họ gọi nó là Al Kohol , có nghĩa là thứ nước làm mê muội. Cũng như các con số A Rập, rượu cũng nhanh chóng được “loài người tiến bộ” chấp nhận và sử dụng rộng rãi.

Đồng chớ nào tốt nghiệp lớp 12, cho dù chữ thầy giả cô cả, chí ít cũng nhớ công thức C2H5OH, và cũng biết rượu được làm từ đường và men. Trong thế giới vi sinh, thì các loại nấm men là nhiều, đâu đâu cũng có. Và có 1 loại men sẽ “chặt” phân tử đường ra từng mảnh, sau đó lại chắp nối chúng thành khớ Các bon nớc và rượu. Đến khi hết đường thì quá trình này - gọi là lên men- sẽ chấm dứt. Rượu thô thu được, chứa rất nhiều tạp chất, trong đó có nhiều chất cực độc (Lâu lâu đọc báo Công An chúng ta vẫn biết hậu quả của nó). Và để lọc chúng ra, con người phải cần đến, và nghĩ ra quá trình chưng cất. Tất nhiên thô thiển thì ai cũng biết : cho rượu vào nồi, đun sôi, hứng hơi bay lên, làm lạnh cho ngưng tô...Nhưng thực tế thì phức tạp hơn nhiều: đun to hay nhỏ, nồi cất hình gì, có cho gì vào ko, ống xoắn ra sao – dài ngắn thế nào, làm lạnh ra sao...Và mỗi 1 dân tộc, 1 vùng , 1 nhóm người sẽ nghĩ ra 1 công nghệ chưng cất, 1 bí quyết riêng. Và sẽ cho ra đời 1 loại rượu riêng.

Ngược lên 1 đoạn, đường lấy từ đâu? Vì chỉ gần đây con người mới biết đến đường tinh, và chuyện chưng cất từ đường tinh chủ yếu để...nấu rượu lậu. (Chớ ít là bên Nga) Câu trả lời quá đơn giản: từ hoa quả, tinh bột (củ).

Đầu tiên nói về hoa quả, trên nguyên tắc quả gì cũng có đường, cũng có thể dùng cho việc nấu rượu.
Nhưng kinh nghiệm bao đời, bao dân tộc cho thấy chỉ có quả nho là OK nhất. Về thành phần, nước nho nhiều phần trăm đường glucoza, và dễ lên men, lại dễ ép nước, nhiều nước...Vì thế từ rượu, -nếu ko có bổ nghĩa đi cùng- trong tiếng của nhiều nước đồng nghĩa với rượu từ nho. VN ta thì ko có truyền thống này, nên phiên âm ra thành chữ rượu vang. Wine – Vin – Vino , rượu (vang làm từ nho). Thịnh Old nói đây chỉ là tên đi kèm địa danh trên nhãn hiệu cũng đúng 1 phần. Hạng xịn , vang sẽ mang tên vùng trồng nho, làm và rót rượu vào chai- Bordeuax chẳng hạn. Cái này bị kiểm tra rất kĩ. Nếu vang thường thường, thì tên tuổi thoải mái hơn, có thể chỉ là thuơng hiệu, nhưng khi đó bắt buộc phải viết : Vin de Table de France (Vino da Tavola?) Tiếp đến là vang “địa phương” Vin de Pays (?) thì hoặc là tên địa phuơng hoặc loại nho làm nên rượu – thí dụ Cabernet-Sauvignon . Ngoài ra cũng còn tên thương hiệu, thí dụ như Philippe de Noange chuyên sản xuất các loại Bordeaux. Trên nhãn hiệu cũng còn 1 lô xích xông các chú giải thêm cho rượu: Chateau....(tên lâu đài, nơi trồng loại nho để làm rượu, sản xuất tại đó và ủ cũng tại đó luôn – cái này xịn nhất); Village... (“Làng” sản xuất, hình như mỗi “làng” có tiêu chuẩn riêng kiểu Làng Vân quê ta); Domain...(“vùng” hình như vùng nào có công nghệ của vùng đó). Ngoài ra còn có các ký hiệu như Premier Cru, Grand Cru là nói về chất lượng đất trồng nho thì phải. Cũng có các ký hiệu linh tinh dạng Grand (mác hàng nổi tiếng, chứ ko dính đến chất lượng) , Selection (nho chọn lọc), Reserve (nho bình dân, đổ thùng)...

Ai cũng biết quả nho có mấy màu: trắng, đỏ và các loại nhờ nhờ ở giữa. Và vì vậy rượu vang cũng có mấy loại: đỏ và trắng, cùng 1 số hạng nhờ nhờ. Nho trắng cho vang trắng, gồm loại khô , hơi khô và ngọt (Dry ,Medium-Dry,Sweet). Nho đỏ sẽ cho vang đỏ, hồng và vàng. Các loại này khác nhau do cách chế biến. Vang đỏ, thường là vang mới chưng cất, màu hồng ngọc rubi, theo mức độ “ủ” sẽ chuyển qua màu hổ phách. Đồng thời hương vị cũng sẽ thay đổi chút ít. Vang vàng, có màu hổ phách sáng, và thường phải ủ tương đối lâu. Vang đỏ làm tương đối dễ, đại chúng nhất, có vị chát đặc trưng. Gọi là đặc trưng nhưng phải cao thủ mới biết cái nào là chát xịn, cái nào là chát “cố tình”. Vì vậy làm giả cũng dễ. Vang trắng cũng dễ giả. Còn vang hồng thì thuộc hạng quý tộc rồi, của Pháp có Chateau de Marsannay, Chateau Hostens-Picant, Chateau Malrome. Domain Cazes, Domaine Ott, Chapoutier, Delas Freres...của Bồ Đào Nha có Mateus, cũn TBN thì nhiều , hạng nào cũng làm.

Rượu vang thường phải ủ trong thùng gỗ sồi, “hạ thổ” dưới hầm 1 thời gian (có chỉ trên vỏ). Đến khi rót vào chai cũng nên để nằm ngang nếu ko uống ( cho ngập cái nút chai) Và nên để trong bóng tối. Đôi khi cũng có những loại vang có thể “ủ” thẳng trong chai, đây là loại vang cực xịn, được làm từ nho thu hoạch từ 1 năm nhất định, và phải được chỉ trên nhãn hiệu. Và một phần ko thể thiếu của rượu vang là các truyền thuyết đi cùng với mác rượu. Nó tăng thêm sự lãng mạn, huyền bí cho rượu, tăng thêm sự thích thú cho người thưởng thức và thu nhập cho nhà sản xuất.

Nho trông vậy mà ko phải đâu cũng giống đâu (do khí hậu, chất đất), lại thêm cách chế biến rất khác nhau nên sẽ có nhiều loại rượu vang rất khác nhau. Thậm chí có nhiều nơi, do “tự hào địa phương” sẽ cho sản phẩm của mình tên riêng, thí dụ điển hình là Cognac, Champagne (Pháp) và Porto, Port-wine (BĐN). Thực chất các loại rượu có tên như vậy hoàn toàn ko có nghĩa là chỉ được sản xuất tại địa phương đó, nó phân biệt với rượu khác chẳng qua bằng công nghệ chế biến, dẫn đến 1 số tính chất khác nhau, (bọt, độ nặng...). Anh Thịnh nói chỉ các vùng đó mới có hàng xịn là ko đúng. Thí dụ điển hình là Champagne của Nga (thời Nga Hoàng) và Liên Xô cũng rất ngon, điều này cũng được Pháp công nhận, và phải từ bỏ việc kiện bản quyền. Do người Nga chứng minh được họ làm ra sản phẩm này ngang thời người Pháp, công nghệ khác- nghe đâu các vị bác học LX cũng nghiên cứu ra công nghệ làm chỉ có 3 tuần, trong thùng kim loại mà chất lượng ko khác. Đây cũng là 1 trong những nguyờn nhân dẫn đến mâu thuẫn thường xuyên, đôi khi chiến tranh giữa Nga và Pháp. (Nghe nói trong chiến tranh Crưm, khi quân Pháp chiếm được bán đảo Crưm, việc đầu tiên là chặt phá nho, và nhà máy SX rượu)

Các loại vang đỏ, dù làm từ nho, vẫn có thể có mùi của các loại quả màu đỏ: táo, dâu tây, mận...Vang vàng, có thể có mùi mơ, hạt dẻ, va ni.... mà ko cần cho thêm 1 loại dầu chiết xuất nào. Tất nhiên cũng cã thể làm vang từ dâu, nhưng ko phổ biến.

Như vậy, rượu vang là làm từ nước nho, chủ yếu nhờ quá trình tự lên men, tất nhiên có các bí quyết để thúc đẩy, hoặc định hướng , thêm thắt cho quá trình này. Và thông thường độ cồn của nó chỉ dưới 20 độ. (Xem vậy nhưng do ngọt, nên cũng say nhanh).
Tuy nhiên, mười mấy, hai mươi độ cũng chưa đủ đô. Con người xoay ra nghĩ cách tăng độ phê. Thời đó chưa cã thuốc trừ sâu, nên đầu tiên có lẽ là phải theo cách của mấy anh tàu : hâm lên cho nóng. Nhưng mà thế thì vừa sốc, lại đau đầu...nhưng cũng phải chịu. Dần dần, với tinh thần sáng tạo, vượt khó, con người phát hiện ra, trong lúc đun nóng, sẽ bốc hơi 1 luợng gì đó, nếu hứng nó uống cũng hay hay , và cuối cùng nghĩ ra các thiết bị để chưng cất thành Cô nhắc. Công nghệ chế biến được giữ bí mật cũng ngang công nghệ hạt nhân. Sản phẩm chưng cất là cồn Cognac. Đã là cách đốt cháy giai đoạn, chứ còn đúng như dân trồng nho làm, là phải dùng vang cho vào thùng gỗ sồi, ủ 1 thời gian dưới hầm. Tất nhiên cũn phải làm gì đó nữa, ko biết. Sau n năm thì ra đuợc Cognac, người ta cũng kí hiệu số năm “hạ thổ” bằng sao như kiểu số máy bay Mĩ bị bắn rơi hay số lần VĐ scudeto vâỵ. Đấy là Cognac xịn, khà đắt. Còn ngoài ra có loại Cognac rẻ tiền được làm bằng cách, dựng cồn Cognac kia đổ vào rượu vang, thậm chí cồn thường rồi cũng cho vào thùng gỗ sồi ủ (thậm chí chỉ cần gỗ sồi vụn cho chung vào thùng. Sau đó 1 năm đổ ra, lọc cặn gỗ vụn rồi tiếp tục cho thùng ủ tiếp. Nhưng kiểu gì cũng phải mất thời gian vài năm, và phải có mặt gỗ sồi. Huyền thoại thì phải nãi rừ thờm là gỗ sồi vựng Cognac.

Đã là các loại rượu từ nho. Ngoài ra trên nguyên tắc “rượu từ đường”, nên mỗi dân tộc, mỗi vùng khí hậu có loại “đường nguyên liệu” riêng để làm rượu. Đã là lúa mì, kiều mạch, gạo (hạt)cho sản phẩm Vodka, củ cải đường, ngô (củ) với Wishky. Loại thứ nhất cách làm tương đối đơn giản, đại khái như thế nào ai cũng biết. Loại thứ hai thì phức tạp, tôi ko biết. Nên ko nói đến cả hai

Máy bộ đàm Scotland

Máy bộ đàm Scotland

 Scotch Whisky được chia thành 4 loại: Single Malt, Pure Malt, Single Grain và Blended. Single Malt là sản phẩm Whisky của một lò rượu và không trộn với Whisky của lò ruợu nào khác. Pure Malt là Whisky được pha trộn từ Single Malt của vài lò rượu hoặc được pha trộn từ Single Malt của một lò rượu nhưng với số năm mature khác nhau. Khác với Malt whisky được làm từ lúa mạch, Single Grain là whisky của 8 lò rượu đặc biệt trên Scotland chuyên làm whisky từ ngô, lúa mì hoặc lúa mạch nhưng không ủ mạch nha. Cuối cùng là Blended Whisky, sản phẩm được thương mại hóa cao nhất và cũng nhiều người biết đến nhất. Đó là loại Whisky pha trộn từ Malt Whisky và Grain Whisky của 40 đến 50 các lò rượu khác nhau. Tỉ lệ thông thường là 60% Grain và 40% Malt. Từng loại whisky đều phải được mature khoảng 5 năm, một vài loại Blended Whisky được pha trộn từ whisky mature lâu năm hơn.

Uống Whisky cũng là cả một nghệ thuật. Dân Scotland không uống Whisky kiểu “trăm phần trăm” như dân Nga uống Vodka mà thưởng thức từng ngụm một. Cái cốc uống Whisky phải là thủy tinh hoặc pha lê trong suốt, rộng miệng, cầm nặng tay mới có cảm giác ngon chứ không phải chén hạt mít như VN mình. Nhiều người uống Whisky nguyên chất không pha, nhiều người lại thích cho thêm chút nước tinh khiết để tận hưởng hương vị của Whisky, nhất là pha thêm nước của chính nhứng vùng có các lò rượu. Cũng có thể uống Whisky pha coke, soda, hoặc cho đá, nhưng đấy không phải là cách mà dân Scottish uống Whisky.

Đến Scotland, mua loại Whisky nào? Đó chỉ phụ thuộc vào túi tiền, cảm nhận và sở thích của bạn. Single Malt Whisky đắt hơn Blended Whisky nhiều. Các loại Blended Whisky như Grant’s, Famous Grouse, Bell’s, Black & White, Johny Walker, Chivas Regal, White & Mackay, Teacher, Scottish Leader, White House, Claymore, Ballantine's, Black Bottle không khác nhau nhiều lắm khi uống, và đều có cảm giác hơi nặng và không êm. Thế nhưng, Single Malt thì hoàn toàn khác hẳn, mỗi loại có một hương vị riêng biệt, chỉ cần ngửi qua là đã thấy sự khác biệt so với Blended Whisky. Tùy sở thích mà bạn có thể chọn loại nào để uống, ngon nhất có lẽ là hương vị mặn mặn khói thuốc của Lagavulin, Adberg, Talisker, Glenfiddich, Bowmore. Ngọt hơn chút có Macallan, Glenmorangie, Oban, Glen Moray, Glenkinchie (còn nhiều loại Single Malt nữa nhưng chưa uống nên không biết).

Và điều quan trọng nhất là “rượu ngon phải có bạn hiền”, mới tận hưởng được cái thú của uống Whisky. Các bạn cứ thử đến Scotland một lần đi, sẽ thích Scotch Whisky ngay mà!